Bài Ðọc I: (Năm I) Xh 3, 1-6. 9-12
"Chúa hiện ra trong ngọn
lửa cháy từ giữa bụi gai".
Trích sách Xuất Hành.
Trong những ngày ấy, Môsê chăn
chiên cho ông nhạc gia là Giêtrô, tư tế xứ Mađian. Ông lùa đoàn
chiên qua sa mạc, đến núi Horeb là núi của Thiên Chúa. Thiên Chúa
hiện ra với ông trong ngọn lửa cháy từ giữa bụi gai. Ông nhìn thấy
bụi gai bốc lửa, nhưng không bị thiêu rụi. Môsê nói: "Ta hãy lại xem
cảnh tượng kỳ lạ này, vì sao bụi gai không bị thiêu rụi?"
Thiên Chúa thấy ông lại xem,
từ giữa bụi gai Người gọi ông: "Môsê, Môsê!" Ông thưa: "Dạ con đây!"
Chúa nói: "Ngươi đừng đến gần đây. Hãy cởi dép ở chân ra, vì chỗ
ngươi đang đứng là nơi thánh". Chúa lại nói: "Ta là Thiên Chúa của
Tổ phụ ngươi. Thiên Chúa của Abraham, Thiên Chúa của Isaac, Thiên
Chúa của Giacóp". Môsê che mặt, vì không dám nhìn Thiên Chúa.
Chúa phán với ông: "Tiếng kêu
van của con cái Israel đã thấu đến Ta; Ta đã thấy họ bị người Ai-cập
hà hiếp khổ cực. Bây giờ ngươi hãy lại đây, và Ta sai ngươi đến
Pharaon, để ngươi dẫn đưa dân Ta là con cái Israel ra khỏi Ai-cập".
Môsê thưa cùng Thiên Chúa
rằng: "Con là ai mà dám ra trước mặt Pharaon và dẫn đưa con cái
Israel ra khỏi Ai-cập?" Chúa bảo ông: "Ta sẽ ở cùng ngươi; và cứ dấu
này mà biết Ta đã sai ngươi: Khi ngươi dẫn đưa dân Ta ra khỏi
Ai-cập, thì ngươi hãy tế lễ Thiên Chúa trên núi này".
Ðó là lời Chúa.
Ðáp Ca: Tv
102, 1-2. 3-4. 6-7
Ðáp: Chúa là Ðấng từ bi và hay
thương xót (c. 8a).
Xướng: 1) Linh hồn tôi ơi, hãy
chúc tụng Chúa, toàn thể con người tôi, hãy chúc tụng thánh danh
Người. Linh hồn tôi ơi, hãy chúc tụng Chúa, và chớ khá quên mọi ân
huệ của Người. - Ðáp.
2) Người đã tha thứ cho mọi
điều sai lỗi, và chữa ngươi khỏi mọi tật nguyền. Người chuộc mạng
ngươi khỏi chỗ vong thân, Người đội đầu ngươi bằng mão từ bi, ân
sủng. - Ðáp.
3) Chúa thi hành những việc
công minh, và trả lại quyền lợi cho những người bị ức. Người tỏ cho
Môsê được hay đường lối, tỏ công cuộc Người cho con cái Israel. -
Ðáp.
Alleluia: Tv
94, 8ab
Alleluia, alleluia! - Ước chi
hôm nay các bạn nghe tiếng Chúa và đừng cứng lòng. - Alleluia.
Phúc Âm: Mt
11, 25-27
"Chúa đã giấu không cho
những người khôn ngoan biết những điều ấy, mà lại mạc khải cho những
kẻ bé mọn".
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo
Thánh Matthêu.
Khi ấy, Chúa Giêsu thưa rằng:
"Lạy Cha là Chúa trời đất, Con xưng tụng Cha, vì Cha đã giấu không
cho những người hiền triết và khôn ngoan biết những điều ấy, mà lại
mạc khải cho những kẻ bé mọn. Vâng, lạy Cha, vì ý Cha muốn như vậy.
Mọi sự đã được Cha Ta trao phó cho Ta. Và không ai biết Con trừ ra
Cha; và cũng không ai biết Cha trừ ra Con và kẻ Con muốn mạc khải
cho".
Ðó là lời Chúa.

sự
sống bé mọn
Bài Phúc Âm hôm nay, Thứ Tư tuần XV Thường Niên,
thuật lại lời Chúa Giêsu nguyện
cầu chúc tụng dâng lên Cha của Người liên quan đến mạc
khải thần linh, bao gồm thành
phần xứng hợp với mạc khải thần linh này và tác nhân thực hiện mạc
khải thần linh này:
"Lạy Cha là Chúa trời đất, Con xưng tụng Cha, vì
Cha đã giấu không cho những người hiền triết và khôn ngoan biết
những điều ấy, mà lại mạc khải cho những kẻ bé mọn. Vâng, lạy Cha,
vì ý Cha muốn như vậy. Mọi sự đã được Cha Ta trao phó cho Ta. Và
không ai biết Con trừ ra Cha; và cũng không ai biết Cha trừ ra Con
và kẻ Con muốn mạc khải cho".
Thành phần xứng hợp với mạc khải thần linh: Trong lời nguyện cầu chúc tụng
này, Chúa Giêsu đã xác định rõ thành phần xứng hợp với mạc khải thần
linh này không phải là "những người hiền
triết và khôn ngoan", mà là "những kẻ bé mọn". Tại sao thế?
Tại vì mạc khải thần linh là
những gì siêu việt, những gì liên quan đến đức tin siêu nhiên, vượt
lên trên (hơn là phản nghịch với) kiến thức tự nhiên của con
người, đến độ cho dù con người có
khôn ngoan thông thái đến thế nào đi nữa thì tự mình họ cũng chẳng có thể nào nắm bắt và thấu
hiểu được những gì
Thiên Chúa muốn mạc khải cho biết. Nhất là đối với những kẻ tự cao tự đại cho
mình là thày đời như thành phần luật sĩ và biệt phái trong dân Do
Thái.
Tác nhân thực hiện mạc khải thần linh: Đó là chính Con, Đấng đã đến "để tỏ Cha
ra" (Gioan 1:18). Thật vậy, "Thiên Chúa là
Thần Linh" (Gioan 4:24), trong khi con người là thụ tạo vừa hữu hình lại hữu hạn,
không thể nào biết được Thiên Chúa là ai và như thế nào, nếu
không được Con tỏ ra cho: "không ai biết Cha
trừ ra Con và kẻ Con muốn mạc khải cho". Đó là lý do, "không ai có thể thấy vương
quốc của Thiên Chúa nếu không được tái sinh từ trên cao" (Gioan
3:3), vì "cái gì sinh bởi xác thịt là xác thịt, cái gì sinh bởi
Thần Linh là thần linh" (Gioan 3:6).
Đúng thế, chính vì con người
không thể lên trời để biết được một cách chính xác Thiên Chúa là ai
và như thế nào mà đích thân Thiên Chúa tự giáng làm người nơi "Lời đã
hóa thành nhục thể" (Gioan 1:14), nơi Đấng "tuy danh phận là
Thiên Chúa nhưng.... đã tự hủy ra như không, mặc lấy thân phận tôi
mọn..." (Philiphê 2:6-7). Bởi thế, chỉ có "những kẻ bé mọn" như Người và với Người mới có thể nhận ra
Người, Đấng cũng chính là mạc khải thần linh của Thiên Chúa, như
nhiều trường hợp xẩy ra trong thành phần bình dân đại chúng đã được các Phúc Âm
thuật lại.
Trong
bài đọc 1 cho năm lẻ
hôm nay, chúng ta thấy Thiên Chúa đã tỏ mình ra cho một con người tầm thường,
sống thân phận lưu lạc, "chăn chiên cho ông
nhạc gia là Jethro, tư tế xứ Midian", chẳng biết tương lai đi về đâu, đó là Moisen,
một nhân vật đã cảm thấy bất xứng và bất lực trong sứ vụ được Thiên
Chúa trao phó, như chính chàng đã thú nhận trong bài đọc 1 hôm nay: "Con là ai mà dám ra
trước mặt Pharaon và dẫn đưa con cái Israel ra khỏi Ai-cập?"
Vị "Thiên Chúa của
Abraham, Thiên Chúa của Isaac, Thiên Chúa của Giacóp", tức là Vị Thiên Chúa đã lập giao ước
với tổ phụ dân Do Thái của Ngài này chẳng những tỏ mình ra cho riêng Moisen mà còn qua chàng tỏ mình ra cho chung dân Do
Thái là "những kẻ bé mọn" đang ở trong tình trạng làm nô lệ cho
dân Ai Cập, khi Ngài ra tay toàn năng giải thoát họ: "Tiếng kêu van của
con cái Israel đã thấu đến Ta; Ta đã thấy họ bị người Ai-cập hà hiếp
khổ cực. Bây giờ ngươi hãy lại đây, và Ta sai ngươi đến Pharaon, để
ngươi dẫn đưa dân Ta là con cái Israel ra khỏi Ai-cập".
Bài Đáp Ca hôm nay như âm vang lời chúc tụng
của Chúa Giêsu trong bài Phúc Âm về đức công minh của Thiên Chúa,
một đức công minh phản ảnh tình yêu vô cùng nhân hậu của Ngài đối
với "những kẻ bé mọn", bằng việc tỏ mình ra cho họ, như Ngài đã
từng làm với Moisen và dân Do Thái, cả hai được câu Đáp Ca thứ 3
nhắc tới:
1)
Linh hồn tôi ơi, hãy chúc tụng Chúa, toàn thể con người tôi, hãy
chúc tụng thánh danh Người. Linh hồn tôi ơi, hãy chúc tụng Chúa, và
chớ khá quên mọi ân huệ của Người.
2) Người đã tha thứ cho mọi điều sai
lỗi, và chữa ngươi khỏi mọi tật nguyền. Người chuộc mạng ngươi khỏi
chỗ vong thân, Người đội đầu ngươi bằng mão từ bi, ân sủng.
3) Chúa thi hành những việc công minh, và trả lại
quyền lợi cho những người bị ức. Người tỏ cho Moisen được hay
đường lối, tỏ công cuộc Người cho con cái Israel.
Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL. Nếu
có thể xin nghe chia sẻ theo cảm hứng hơn là đọc lại bài chia sẻ
trên
|